Hành trình học thật
Một năm học thầy Phạm Thành Long: 7 năm làm xuất nhập khẩu, 4 ngày IPS16 tự tay dựng cả một “nhà máy nội dung”
Một người đàn bà 7 năm sống ở Nhật, quen ký hợp đồng và chào hàng bằng cái bắt tay, cúi đầu — vậy mà lần đầu tự tay dựng xong cả một hệ thống online, tay vẫn còn run khi bấm deploy. Tôi nhớ rõ khoảnh khắc đó: cuối khóa IPS16 ở Nha Trang, màn hình báo trang web đã lên, mà ngón tay tôi cứ chần chừ trên phím.
Ghi chép hành trình học của Đoàn Bích Phương · Đăng ngày 03/07/2026

Thú thật, tôi từng tin “AI với online phức tạp lắm, mình lớn tuổi rồi, học cho biết thôi”. Bài này tôi viết ngay sau khóa, khi cảm xúc còn nóng, để kể thật chuyện gì đã tháo được cái nút thắt đó trong đầu tôi.
Và tôi hứa một điều ngay từ đây: tôi chỉ kể đúng những gì mình đã làm, không phải những gì định làm. Không khoe doanh thu, không con số bịa cho đẹp bài. Cái gì xong thì nói xong, cái gì còn dang dở thì nói dang dở.
Tôi là ai, và vì sao một người làm xuất nhập khẩu 7 năm lại đi học marketing online
Tôi là Đoàn Bích Phương, người sáng lập DBP — một doanh nghiệp thương mại quốc tế Việt Nam – Nhật Bản. Nói cho dễ hiểu, suốt nhiều năm tôi làm nghề “cầu nối”: đưa hàng Việt sang Nhật, mang hàng chuẩn Nhật về Việt, đi tìm nhà nhập khẩu, kết nối nhà máy, ngồi bàn chào hàng. Tôi có 7 năm sống ở Nhật, nên hai chữ “chuẩn Nhật” với tôi không phải khẩu hiệu, mà là thứ tôi ăn, ở, va vấp mỗi ngày. Bài học lớn nhất tôi mang về: muốn đi ra quốc tế thì phải chuẩn hoá.
Nghe qua thì có vẻ tôi khá ổn. Mà đúng là ổn thật — nhưng chỉ ổn ở phần offline.
Tôi mạnh ở chỗ gặp người, bắt tay, xây quan hệ. Tôi có tệp networking từ BNI, từ Eagle Camp, từ cộng đồng doanh nhân và mấy anh chị em cùng đi đánh golf. Đặt tôi vào một buổi gặp đối tác, tôi tự tin. Nhưng bảo tôi tự dựng một cái blog, viết một chuỗi email, hiểu “phễu” là gì — thì thú thật, tôi chịu. Mù chữ online, đúng nghĩa đen.
Cái rào cản thật sự không phải là thiếu khóa học
Tôi muốn nói thật ngay từ đầu: tôi không thiếu khóa để học. Cái tôi mắc phải là bệnh “học rồi để đấy”. Học thì hăng, ghi chép đầy vở, rồi về nhà… cất đấy. Nghe có quen không?
Có thầy nói một câu ám tôi mãi: “Không online lấy gì mà nhai.” Với một người bảy năm quen đi chào hàng nhà máy như tôi, câu đó vừa buồn cười vừa nhói. Đang quen ngồi bàn đối tác, tự nhiên một ngày về nhà học viết blog — nghe thôi đã thấy trái khoáy.
Nhưng tôi ngồi được vào cái bàn học đó không phải vì tự nhiên chăm. Tôi từng đi qua những đoạn tổn thương, cô đơn, mất phương hướng. Tôi đã phải rời một môi trường không còn nuôi mình, sống một mình một thời gian để nhìn lại cho rõ, rồi mới đủ tỉnh để đi tìm đúng thầy, đúng hệ thống — và hạ cái tôi xuống đủ thấp để thật sự ngồi học, chứ không phải học cho có.
Vậy một năm qua tôi làm được gì với cái sự “mù online” đó? Để tôi kể lại theo thứ tự thời gian.
Một năm đi cùng hệ sinh thái của thầy Phạm Thành Long: mốc thời gian thật
Tôi không tin vào “khóa học thần kỳ”. Bảy năm làm xuất nhập khẩu dạy tôi một điều: cái gì có thật thì có tiến trình, có mốc, có ngày tháng để đối chiếu. Nên phần này tôi kể lại đúng như nó đã diễn ra — một năm học thầy Phạm Thành Long và đi cùng hệ sinh thái của thầy, không tô hồng, không cắt bớt cho gọn.
Trước những mốc bên dưới, tôi đã học qua kha khá học liệu của thầy: SSS (Sales Success System — khung 16 bước bán hàng), IPS (hệ thống marketing online), Eagle Camp (trại huấn luyện doanh nhân), Lập Trình Vận Mệnh và Đánh Thức Sự Giàu Có. Kể ra thì gọn một dòng, nhưng mỗi khóa là một lần tôi phải ngồi lại từ đầu như người mới. Đã có công ty, có tuổi nghề rồi mà chịu làm học trò thì không dễ chút nào. Nhưng tôi nghĩ đơn giản: muốn học được thật thì phải chịu học thật.
Ba mốc trong năm 2026
Tháng 1/2026 — Eagle Camp 24, Nha Trang. Tôi nhận chứng nhận 1st Eagle Club từ tay thầy, ngay trên sân khấu (ảnh đầu bài). Với tôi đó không phải phần thưởng, mà là cái mốc để tự nhắc: mình đã chọn đúng người để đi theo.
Tháng 4/2026 — Caravan Việt Nam–Lào cùng cộng đồng Eagle Camp. Cả đoàn áo đỏ đứng trước Khải Hoàn Môn Patuxai ở Vientiane. Chuyến đi dạy tôi một điều không slide nào dạy được: mình không đi một mình.

Tháng 6/2026 — Internet Power System 16 (IPS16), Nha Trang, 4 ngày. Đây là mốc phần sau của bài sẽ kể kỹ, vì đó là lần tôi không chỉ ngồi nghe, mà tự tay dựng xong cả một hệ thống.
Nhìn lại một năm: từ chỗ đi hết khóa này đến khóa khác, tôi dần tự vận hành được cả một “nhà máy nội dung” bằng AI. Không có phép màu nào ở đây — chỉ là mỗi mốc thêm một viên gạch. Tôi biết ơn vì đã kịp đặt viên đầu tiên đúng chỗ.
Internet Power System là gì, và vì sao “email là xương sống” chứ không phải mạng xã hội
Trước khi kể tôi đã làm gì trong 4 ngày, phải nói rõ Internet Power System thực ra là cái gì. Hồi mới nghe tên, tôi tưởng đây là một khoá dạy mẹo — kiểu chạy quảng cáo sao cho rẻ, viết caption sao cho nhiều like. Học rồi mới thấy không phải.
IPS là một hệ thống marketing sáu thành phần, không phải một mớ thủ thuật rời rạc. Thầy Phạm Thành Long xếp thành: mạng xã hội, blog — cái thầy gọi là “tài sản số”, email marketing, SEO, quảng cáo, và trang bán hàng. Sáu mảnh này ăn khớp thành một dây chuyền: người lạ biết đến mình qua mạng xã hội và quảng cáo, đọc blog để hiểu và tin, để lại email, rồi được nuôi dưỡng bằng email cho tới lúc mua ở trang bán hàng. Slogan của thầy nghe rất đời: “Không online lấy gì mà nhai.”
Chỗ tôi dừng lại lâu nhất là khi thầy gọi email là “xương sống của IPS” — không phải mạng xã hội. Lúc đầu nghe ngược đời, vì ai cũng đang chạy theo lượt xem. Nhưng nghĩ kỹ thì đúng: trang cá nhân là đất đi thuê, thuật toán đổi một cái là mất sạch người theo dõi; còn danh sách email là đất của mình, mình chủ động chạm lại được. Mạng xã hội để người ta gặp mình; email để mình giữ mối quan hệ đó. Với người bảy năm quen làm xuất nhập khẩu ngoài đời như tôi, đây là chỗ vỡ ra nhiều nhất.
Trên nền đó, IPS16 (Nha Trang, 4 ngày, tháng 6/2026) dạy thêm một thứ tôi gọi là “bộ não thứ hai”: một wiki tri thức tích lũy — soạn một lần rồi dùng mãi, lớn dần theo thời gian, thay vì mỗi lần lại đi hỏi AI một câu rời rạc. Khung sáu-thành-phần cộng bộ não thứ hai này là khuôn để hiểu toàn bộ bài tập 4 ngày tôi sắp kể — cũng là lý do những gì làm ra không tan đi sau khoá học, mà ở lại thành tài sản.

Có một câu thầy nói mà tôi hay lẩm nhẩm lại mỗi khi thấy ngợp: “Muốn đến điểm B, bạn phải thay đổi chính mình. Bạn không thể có một cuộc sống mới với tư duy cũ.” (nguồn: long.vn). Học IPS với tôi không chỉ là học công cụ — là chịu đổi luôn cách mình nghĩ về chuyện làm ăn.
4 ngày IPS16 tôi đã LÀM XONG những gì
Bốn ngày. Một cái MacBook dán sticker Eagle Camp. Và một danh sách việc mà nếu ai kể cho tôi nghe hồi đầu năm, tôi sẽ nghĩ họ nói quá. Nhưng tôi có log trong vault để đối chiếu, nên đây là những gì thật sự đã xong — kèm cả những gì còn dang dở, vì đó mới là phần thật nhất.
Bộ não thứ hai (cái nền, làm trước tiên)
Trước khi viết bài nào, tôi dựng cái “bộ não thứ hai”: một wiki tri thức ba lớp trong Obsidian (nguồn thô → wiki → schema), chạy bằng Claude Code, giờ hơn 60 trang. Tôi nạp vào đó “thế giới bên trong” của mình — 7 phần bản sắc — và “thế giới bên ngoài” — 10 ngách tôi có thể đi. Rồi soi từng ngách qua khung Chọn ngách 3 vòng (thứ tôi có ∩ thứ khách cần ∩ thứ đối thủ khó sao chép), làm hồ sơ khách hàng JTBD cho đủ 10 ngách. Không phải 10 cái xong xuôi long lanh — có ngách hồ sơ còn mỏng — nhưng cả 10 đều đã có khung để đi tiếp.
Nội dung và phễu (bài tập ngày 2, tôi làm hơi quá đà)
Tôi viết và ĐĂNG hơn 25 bài blog: 5 bài trụ, 20 bài series “Skincare chuẩn Nhật”, cộng 3 bài giới thiệu bạn cùng lớp (Nutikids, Thảo Vera) đổi backlink hai chiều — đúng bài tập guest-post ngày 2. Bài nào cũng theo chuẩn SEO, EEAT/YMYL: tôi không hứa trị bệnh, luôn khuyên gặp bác sĩ da liễu. Da liễu là chuyện sức khỏe, tôi bán hàng chứ không đóng vai bác sĩ. Kèm theo là 2 funnel đủ 10 phần — Skincare chuẩn Nhật (B2C + B2B) và Corporate Wellness (B2B) — từ micro-ngách, persona, thông điệp cho tới phễu 5 tầng, 20 ý tưởng content, kịch bản Zalo, kế hoạch 7 ngày.
Lead magnet, email, sales page
Cái ebook “Da Đẹp Chuẩn Nhật” ban đầu định làm mồi nhỏ, rồi tôi nâng lên thành sách 20 chương, 121 trang PDF khổ A5, viết bằng một quy trình đa tác tử. Kèm nó là lead page HTML có mockup sách 3D và form opt-in để tặng ebook, một chuỗi 5 email chăm sóc cộng 1 email bán, và sales page tripwire “Combo Dùng Thử Chuẩn Nhật” dựng theo 16 bước SSS — có stack giá trị, xử lý từ chối, và disclaimer YMYL đàng hoàng.
Hạ tầng và đo lường
Website tôi tự dựng bằng AI (Next.js, phong cách Japanese Luxury/Minimal, có Schema.org), tự deploy lên Vercel, gắn domain thật moi.doanbichphuong.com đã có SSL — WordPress cũ vẫn chạy song song, tôi chưa vội bỏ. Có script đăng bài hàng loạt thay vì ngồi copy-paste tay từng bài. Và đo lường đầy đủ: GTM dẫn về GA4, Meta Pixel, Microsoft Clarity.
Xin nói thẳng một câu, vì đây là chỗ dễ bị hiểu nhầm nhất: tất cả những thứ trên là một nhà máy vừa dựng xong, chưa phải doanh thu. Hàng còn phải bán, thị trường còn phải thử, có bài chưa ai đọc, có funnel chưa ai đi qua. Tôi không có con số doanh thu nào để khoe, và tôi cũng không tin ai hứa bạn giàu nhanh sau 4 ngày. Cái tôi làm xong là phần thi công — phần khó sao chép — còn kết quả thì để thời gian trả lời.
Khiêm tốn mà nói: khác gì so với một học viên bình thường
Tôi kể mấy thứ trên xong, kiểu gì cũng có người nghĩ “chị này khoe”. Nên khúc này tôi nói thật lòng, kẻo mang tiếng.
Một học viên bình thường sau 4 ngày IPS16 đã giỏi rồi: viết được một blog vài bài, dựng một lead page, làm một ebook mồi, phác một chuỗi email nháp. Đủ để về nhà chạy thật. Tôi không coi thường điều đó chút nào — bốn ngày ngồi lì với cái laptop để ra được chừng ấy đã là cố gắng lớn.
Còn tôi ra khỏi lớp với hơi nhiều hơn một chút. Xin đặt cạnh nhau cho rõ:
| Học viên bình thường (rất đáng nể) | Trường hợp của tôi |
|---|---|
| 1 blog vài bài | 25+ bài đã đăng thật |
| 1 lead page | 2 funnel đủ 10 phần |
| 1 ebook mồi | Sách 121 trang PDF |
| 1 chuỗi email nháp | Website riêng có domain + đo lường đầy đủ |
| Làm xong bài tập | Một hệ AI agent tự tái sản xuất quy trình |
Nhìn bảng này dễ tưởng tôi thông minh hơn. Không phải đâu. Tôi làm bài tập cũng chậm và lóng ngóng như mọi người, có lúc ngồi thừ ra không biết bắt đầu từ đâu.
Khác biệt nằm ở đúng một chỗ: tôi may ghép được AI vào khâu thi công. Thầy dạy nguyên hệ thống — blog, lead magnet, email, sales page, đo lường; tôi lắp thêm một lớp AI agent gánh phần lặp đi lặp lại. Nói cho vui, người ta được giao bài tập thì làm bài tập, còn tôi trót đi xây cả cái “nhà máy” để làm bài tập. Cái nhà máy ấy mới đẻ ra con số 25 bài, chứ không phải đầu tôi sáng dạ hơn ai. Công cụ và hệ thống, chứ không phải người.
AI Agent khác gì “nhờ ChatGPT viết hộ”: bộ não thứ hai để làm gì
Có một câu tôi nghe hoài: “Ủa cái này thì khác gì mở ChatGPT ra bảo nó viết cho một bài đâu?” Tôi hiểu chứ, vì một năm trước tôi cũng nghĩ y hệt.
Nhưng khác nhiều. “Nhờ ChatGPT viết hộ” là một thao tác rời: hỏi, nó trả, xong. Lần sau hỏi lại từ đầu, nó chẳng nhớ gì về mình. Còn AI Agent cho doanh nghiệp là cả một quy trình có nhiều vai đứng cạnh nhau: người viết khác người phản biện, thư ký khác tổng biên tập. Các vai tự đọc nguồn của tôi, tự soi bài của nhau — ai viết ẩu thì bị bắt lỗi ngay trong máy, chưa kịp ra tới tôi. Tôi hay ví nó như một phòng marketing nhỏ chạy trong laptop, chỉ khác là không ai xin nghỉ phép.
Chỗ này mới làm tôi thấy nhẹ người: phần quan trọng nhất vẫn là của con người — chiến lược, câu chuyện thật của mình, mối quan hệ. AI gánh phần việc lặp đi lặp lại, thứ làm tay thì mỏi mà chẳng thêm được gì. Tôi không giao linh hồn bài viết cho máy; tôi giao việc dựng khung, rà chính tả, đăng hàng loạt.
“Bộ não thứ hai” là gì
Khác lớn nhất so với hỏi AI kiểu vặt vãnh là ở chỗ tích lũy. Bộ não thứ hai của tôi là một wiki tri thức: soạn một lần rồi dùng mãi, lớn dần lên, thay vì hỏi đi hỏi lại rồi quên. Rồi tôi đóng gói từng quy trình thành “skill” xài lại được — skill viết blog, funnel 10 phần, kể chuyện 7 thành phần, sales page 16 bước, cả quy trình viết sách. Làm một lần, dùng lại nhiều lần. Thật lòng, tôi không giỏi lập trình, cũng chẳng còn trẻ để ngồi học code từ đầu. Vậy mà vẫn dùng được.
Nên tuổi tác hay chuyện không rành kỹ thuật, với tôi, hết là cái cớ. Thầy Long có câu tôi cứ nhớ mãi: “Tự tin không phải điều kiện để bắt đầu. Tự tin là kết quả của hành động liên tục.” (nguồn: long.vn) Tôi bắt đầu khi tay còn run, tự tin đến sau — từ việc làm, không phải từ việc ngồi đợi.
Áp vào doanh nghiệp xuất nhập khẩu Việt–Nhật: tôi dùng những thứ này thế nào
Đến đây chắc có người thắc mắc: chị làm hàng Việt–Nhật, dính gì đến blog với ebook skincare? Câu hỏi đúng thôi. Vì ngồi trong lớp, có lúc chính tôi cũng tự hỏi y hệt.
Nhưng bốn ngày đó không phải học cho vui. Nó là bộ đồ nghề tôi mang thẳng về việc B2B xuất nhập khẩu của mình.
Nghề của tôi là làm cầu nối: tìm nhà nhập khẩu Nhật, kết nối nhà máy, đi chào hàng. Câu thầy Long nhắc tới nhắc lui — “muốn đi quốc tế thì phải chuẩn hoá” — thật ra là thứ tôi đã thấm sau 7 năm sống ở Nhật. Cái tôi thiếu không phải hiểu biết, mà là công cụ để chuẩn hoá phần việc lặp đi lặp lại.
Cụ thể, tôi áp vào bốn việc:
- Chuẩn hoá cách chào hàng B2B. Thay vì mỗi lần lại ngồi soạn thư giới thiệu từ đầu, tôi đóng thành khung — đúng kiểu dựng funnel trong lớp.
- Lập hồ sơ thị trường theo khung khách hàng JTBD, để biết người nhập khẩu Nhật cần gì trước khi mở lời.
- Content định vị “chuẩn Nhật” — thứ tôi có thật, khó ai bắt chước.
- Corporate Wellness cho khách doanh nghiệp — một trong hai funnel tôi dựng, đúng tệp khách tôi đang có sẵn.
Còn cái không ai chép được: tệp networking BNI, Eagle Camp, cộng đồng doanh nhân. Công cụ AI thì ai tải cũng ra. Nhưng quan hệ thật, chuẩn Nhật thật, thì phải sống mới có.
Một điểm B rất gần trước mặt tôi là mang sản phẩm Fordays Natural DNA Collagen ra hội chợ Foodex Tokyo. Nói thật: phần thị trường vẫn đang chạy, chưa có gì để khoe. Nhưng lần này tôi không đi tay không — sau lưng đã có cả một hệ thống nội dung.
Nếu bạn cũng đang “học rồi để đấy” — 3 việc nhỏ để bắt đầu ngay
Ở đầu bài, tôi có kể nỗi sợ quen thuộc: học nhiều mà chữ cứ trôi, đóng vở lại là chữ ở lại trong vở chứ không theo mình vào việc. Nếu bạn đang ở đúng chỗ đó, tôi không rủ bạn đăng ký thêm khóa nào. Tôi rủ ba việc nhỏ, làm được ngay tuần này.
Một, chọn một hệ thống có xương sống, đừng gom mẹo lẻ. Mẹo nhặt trên mạng đọc thì thích, nhưng rời rạc, hôm nay nhớ mai quên. Cái tôi học được khi học thầy Phạm Thành Long là một khung để bám: bạn đang ở Điểm A, muốn tới Điểm B, việc còn lại là lấp khoảng giữa. Có xương sống rồi, mẹo lẻ mới có chỗ gắn vào.
Hai, dựng một “bộ não thứ hai” thật đơn giản. Không cần công cụ đắt tiền. Chỉ cần một chỗ gom tri thức về một mối, soạn một lần rồi dùng mãi, thay vì mỗi lần lại đi hỏi lại từ đầu. Nó lớn dần theo bạn.
Ba, làm xong một thứ nhỏ trước khi đòi hoàn hảo. Tôi từng chờ “rành công nghệ” rồi mới dám bắt đầu — hóa ra thứ tự ngược lại. Như thầy nói, tự tin là kết quả của hành động, chứ không phải điều kiện để hành động.
Một điều tôi tin: mindset đi trước công cụ. Bài blog này, cuốn ebook tôi tặng — đều từ cái tinh thần “cho đi là nhận lại” tôi học được.
Câu hỏi thường gặp
Bốn ngày IPS16 xong, tôi nhận được mấy câu hỏi cứ lặp đi lặp lại từ bạn bè trong cộng đồng. Gom lại đây năm câu hay gặp nhất.
Học thầy Phạm Thành Long nên bắt đầu từ đâu?
Hệ sinh thái của thầy khá rộng, nên đừng ôm hết một lúc. Các khóa tôi đã đi qua hoặc đã xử lý học liệu gồm Internet Power System (IPS), Eagle Camp, Sales Success System (SSS — khung 16 bước bán hàng), Lập Trình Vận Mệnh và Đánh Thức Sự Giàu Có. Kinh nghiệm của tôi: chọn một khóa hợp với chỗ mình đang kẹt nhất rồi làm cho tới, đừng học dàn trải.
Internet Power System (IPS) là gì?
IPS là hệ thống marketing online 6 thành phần: mạng xã hội, blog "tài sản số", email marketing (thầy gọi là "xương sống"), SEO, quảng cáo và trang bán hàng. Nó không phải một mớ mẹo rời rạc mà là một dây chuyền từ lúc người lạ biết đến mình cho tới lúc họ mua.
Lớn tuổi, không rành công nghệ thì học được không?
Tôi làm xuất nhập khẩu offline suốt 7 năm, không phải dân công nghệ, cũng chẳng còn trẻ để học code từ đầu. Vậy mà sau 4 ngày vẫn tự dựng được website và funnel bằng AI Agent. Mấu chốt là chịu ngồi làm, chứ không phải giỏi máy tính.
AI Agent khác gì nhờ ChatGPT viết bài?
Nhờ ChatGPT viết một bài là xong một việc lẻ — hỏi xong nó quên mình luôn. AI Agent thì có quy trình và nhiều vai (người viết, người phản biện, thư ký, tổng biên tập) chạy như một phòng marketing nhỏ trong máy, có "bộ não thứ hai" nhớ mọi thứ về mình để dùng lại về sau.
Mất bao lâu để làm được như vậy?
Phần thi công là 4 ngày IPS16, nhưng công bằng mà nói nó đứng trên cả một năm học trước đó — SSS, Eagle Camp và mấy khóa nền tảng. Không có chuyện 4 ngày từ số không. Hệ thống dựng xong rồi, còn kết quả thì đang chạy — tôi không hứa giàu nhanh.
Đi cùng tôi chặng tiếp theo
Nếu bạn là một người phụ nữ đang do dự giữa “muốn làm online mà sợ mình không rành công nghệ”, tôi viết bài này cho bạn nhiều nhất. Tôi không bán gì ở đây, không hứa hẹn gì cả — chỉ mời bạn theo dõi một hành trình thật, và tôi sẽ kể tiếp cả cái được lẫn cái chưa xong. Đúng tinh thần “cho đi là nhận lại” mà tôi học được.
Ghé xem moi.doanbichphuong.com — web mới tôi tự tay dựng trong khóa IPS16, mời bạn ghé xem và đi cùng tôi chặng tiếp theo.
Và nếu bạn cũng đang “học rồi để đấy”, thì đừng đóng bài này lại rồi thôi. Chọn 1 trong 3 việc nhỏ ở trên — một hệ thống có xương sống, một “bộ não thứ hai”, hay làm xong một thứ nhỏ — và làm ngay hôm nay. Với tôi, bài học lớn nhất khi học thầy Phạm Thành Long không nằm ở công cụ, mà ở chỗ: bắt đầu khi tay còn run, rồi tự tin sẽ tới sau.
Về tác giả: Đoàn Bích Phương — sáng lập DBP, thương mại quốc tế Việt Nam–Nhật Bản (B2B xuất nhập khẩu), 7 năm sống ở Nhật. Sứ mệnh của tôi là giúp phụ nữ và trẻ em từng tổn thương tìm lại sức mạnh bên trong. Học viên IPS16, cộng đồng Eagle Camp, nhận chứng nhận 1st Eagle Club. Liên hệ: info@dbptrading.com — Zalo 0968 279 144.